99 bài thơ về tuổi thanh xuân mộng mơ,tươi đẹp,đầy sức sống…

Thơ về tuổi thanh xuân mộng mơ,tươi đẹp,đầy sức sống…và những mối tình ngây thơ. Người ta thường bảo:”Thanh xuân của một người con gái như một cơn mưa rào, nhanh đến cũng nhanh đi”. Để giờ đây chúng ta tràn ngập sự nuối tiếc về những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc, tiếc cho mối tình còn dang dở.

Chúng ta hãy trân trọng quãng thời gian thanh xuân ngắn ngủi này nhé những cô gái ơi! Hãy cứ mạnh dạn dám yêu, dám tỏ tình. Hãy làm những điều bản thân muốn bởi thanh xuân có mãi đâu mà chúng ta cứ mãi ngập ngùng?

Thơ về tuổi thanh xuân ngắn hay nhất

Ai cũng có một thời thanh xuân, nếu các bạn vẫn đang ở tuổi thanh xuân thì hãy sống hết mình và đầy nhiệt huyết để khi qua đi các bạn không phải hối tiếc nhé. Dưới đây là những câu nói hay về thanh xuân, các bạn hãy đọc và cảm nhận nhé. Mời các bạn cùng đọc những câu thơ về tuổi thanh xuân hay nhất mà bài viết đã tổng hợp và chia sẻ dưới đây.

Tuổi Thanh Xuân 

Tây nguyên mùa nắng lửa
Có tiếng suối nồng nàn
Băng qua rừng tre , nứa
Từ cơn gió miên man 

Bước trong làn khói trắng 
Mù sương khuất đỉnh đồi
Trời Trường Sơn yên ắng
Bước từng bước nhanh thôi

Trái tim hồng của mẹ
Giọt máu nóng của cha
Tinh thần là chân bể
Bất khuất giữa sơn hà 

Hành quân ! Lời bác dặn 
Thôi thúc, dậy non sông 
Nụ cười luôn tươi tắn 
Quyết tâm tháo xích gồng 

Tuổi Thanh Xuân

Tác giả: Donna Mai Hồng Thu

Tuổi thanh xuân như mây thăm thẳm
Xanh màu hy vọng khắp không gian
Tuổi vào yêu dệt với muôn hoa
Khoe hương sắc ngọc ngà chi lạ

Những hồn nhiên loang hồng đôi má
Những nụ cười vọng cả thiên cung
Những phút giây hạnh phúc tương phùng
Và kỷ niệm lúc cùng mơ mộng

Tuổi đôi mươi đong đầy hy vọng
Mơ ước nhiều hoài bão viễn vông
Yêu mây xanh, chiều tím, nắng hồng
Và gom góp rất nhiều lý tưởng

Thời gian trôi ngả đời muôn hướng
Ta phương này hạnh phúc một phương
Tuổi xuân trôi, trôi cả tình thương
Mà kỷ niệm còn vương tóc ấy

Thì thôi nhé đưa tay chào vẫy
Thiên đường, giấc mộng hãy chưa tan
Một tình yêu vẫn mãi cưu mang
Dù dĩ vãng xa ngàn thiên lý

Thôi chào nhé buồn vui thế kỷ
Ta lạnh lùng định mệnh cuồng si.

Thanh xuân giá bao nhiêu?

Thanh xuân đáng giá bao nhiêu ?
Đến sai thời điểm, chọn yêu nhầm người
Trái tim đau, gượng mỉm cười
Điều trân quý cũng xa rời cánh tay .

Những gì ta giữ hôm nay
Là đau khổ của những ngày chưa qua
Chân trần khập khiễng đi xa
Chênh vênh đem tặng món quà hợp – tan

Nắng về trở giấc mi ngoan
Vẽ vời chân ý chớm tàn tựa bông
Rồi ta cũng phải theo chồng

Thanh xuân tình yêu

Hỏi thế gian tình là gì
Mà thương mà giận mà hờn mà yêu
Dẫu cho em có nói nhiều
Anh đây cũng nhớ cũng yêu mặn nồng

Thương em má đỏ môi hồng
Làm anh xao xuyến cho lòng xuyến xao
Ngước lên hỏi những vì sao
Yêu là chi hỡi ông sao trên trời

Tuổi thanh xuân đã qua rồi
Còn đâu đây nữa cái thời còn son
Gờ đây cho dẫu héo mòn
Tình yêu là muốn cháu con sum vây

Nắm tay bà mỗi sớm ngày
Miệng cười món mém đắm say trọn đời!!!

Cười lên nào cô gái tuổi thanh xuân

Hãy xem chia ly như một lẽ thường tình ?
Chẳng có chi sao vẫn thấy lạnh lùng.
Có những lời nghe thật nhẫn tâm.
Và chẳng nên mang ra lúc chia tay mà ngụy biện..

Em hãy cười lên cho cuộc sống đẹp xinh
Yêu thương không trọn vẹn thì xếp vào ngăn ký ức
Tuổi trẻ dại khờ đừng suy tư ngờ vực
Nông nổi cuộc đời nào rồi cũng lớn khôn lên

Dành cả thanh xuân để yêu ai đó

Anh thèm là kẻ ngốc mãi dại khờ
Trong bơ vơ anh thấy mình nhung nhớ
Được cùng em trong buổi chiều ngược gió
Nghe tiếng lòng thao thức chỉ vì yêu…

Em cười nụ cười xinh giữa chúng mình
Tình yêu đó anh khắc sâu nơi tim này
Thèm là gió có lắng nghe buồn trôi
Giữa muôn vàn nỗi nhớ luôn đong đầy…

Này gió có nghe lòng tôi đang khóc
Trong muôn vàn câu hỏi thời thanh xuân
Tìm những cánh thư mang chút hy vọng
Mỏng manh chờ cơn mưa hạ cuối mùa…

Này gió có hỏi tình tôi ray rứt
Hay vô tình làm ướt khóe mi rồi
Này hỡi những phút giây ngày hôm ấy
Tuổi thanh xuân dâng hiến sống một lần…

Tuổi Thanh Xuân

Tác giả: Quang Nguyễn

Đừng để lời yêu,chậm như loài ốc
Bò ngang dốc tình, lâu quá bơ vơ
Những con sóc, thoăn thoắt với vận tốc
Đến kịp thời, sở hữu dốc tình thơ 

Màu xuân trẻ, qua đi rồi chín rụng 
Tóc láy huyền, sao nỡ chẳng còn đen 
Thân gầy guộc vùi thời gian hư úng 
ôm luyến tiếc, gối mộng đêm tắt đèn 

Ta mất nhau, mưa bay qua biển rộng 
Hai tâm hồn, nghe sóng dập tứ bề
Nắng non cao, đốt thiêu tàn tuổi trẻ
Ta chết dần, ngày tháng buồn lê thê 

Sao có thể quay về thuở son ngọc 
Tuổi hoa mộng, tuyệt diễm nhất cuộc đời
Thời gian ơi, nhanh chi phủ lên tóc 
Thoáng cái vụt.. giật mình bỗng xa xôi.

Cho Em Một Ngày Sống Lại Tuổi Thanh Xuân 

Cho em tựa vào vai anh lần cuối 
Được không anh duy nhất chỉ một ngày
Rồi em sẽ trả anh về bên ấy
Bữa cơm chiều với một người anh thương.

Cho em được thay cô ấy một đêm 
Nằm bên cạnh rồi ôm anh mà ngủ
Để sáng mai khi em vừa tỉnh dậy 
Đã nhìn thấy anh cười bên bữa sáng vừa xong .

Cho em được một chiều cùng anh bước thong dong 
Trên con đường hạ về bằng lăng vừa chớm nở
Để cho em thấy bình yên ngay cả trong nhịp thở
Có anh ở đây rồi … câu nói ấy thân quen .

Cũng lâu rồi có phải đúng không anh ?
Mình xa nhau không hẹn ngày gặp lại
Anh thì rất khác em đã có người thương mới
Còn em vẫn một mình trong hoang hoải nhớ thương. 

Lâu lắm rồi anh không ngồi cạnh bên
Ôm chặt em mỗi khi lòng yếu đuối 
Vuốt tay lên mái tóc huyền đang rối
Thì thầm với em rằng đừng buồn có anh đây .

Em không hiểu vì sao chúng mình lại chia tay
Anh không nói một lời bỏ em và đi mất
Để cho em nhớ nhung nỗi đau đầy khóe mắt
Khóc ướt cả một đời bỏ phí tuổi thanh xuân. 

Cho em một ngày một ngày được không anh
Để nghe lại lời yêu vẫn giấu trong lồng ngực
Để cho em sống lại tuổi thanh xuân đã mất
Để em nói một lời rằng “em vẫn thương anh “

Thơ về tuổi thanh xuân hài hước

Những bài thơ về tuổi thanh xuân hài hước sẽ mang đến cho bạn những bài thơ với những từ ngữ hóm hỉnh, đáng yêu tạo nên những tiếng cười cho quý vị độc giả. Với ngòi bút tinh tế của thi sĩ mà dù hài hước nhưng đều rất chân thật về tuổi thần tiên. Những bài thơ này được rất nhiều độc giả yêu thích.Nào! Chúng ta hãy cùng nhau khám phá những bài thơ ấn tượng này nhé!

Tuổi Thanh Xuân

(Nhã Ca)

Chợt tiếng buồn xưa động bóng cây
Người đi chưa dạt dấu chân bày
Bàn tay nằm đó không ngày tháng
Tình ái xin về với cỏ may

Rồi lá mùa xanh cũng đỏ dần
Còn đây niềm hối tiếc thanh xuân
Giấc mơ choàng dậy tan hình bóng
Và nỗi tàn phai gõ một lần

Kỷ niệm sầu như tiếng thở dài
Khuya chìm trong tiếng khóc tương lai
Tầm xa hạnh phúc bằng đêm tối
Tôi mất thời gian lỡ nụ cười

Đời sống ôi buồn như cỏ khô
Này anh em cũng tợ sương mù
Khi về tay nhỏ che trời rét
Nghe giá băng mòn hết tuổi thơ

Khúc Hát Thanh Xuân

(Phạm Tiến Duật)

Sẽ đến lúc ta trở về già
Nhưng tới đó hãy hay, giờ ta còn trẻ chán
Bắt chước dáng cụ già không khó lắm
Đến khi già, muốn trẻ, khó làm sao

Lúc còn trẻ ra biển dễ hơn khi già ra ao
Lúc trẻ ta lội rừng dễ hơn là khi già thăm vườn mà mỏi gối
Với tuổi trẻ không có đêm nào gọi là đêm tối
Mưa đã là bạn ta, nắng cũng là bạn ta

Ta cày mặt đất lên trong ánh nắng chói loà
Ta gieo mạ theo đường chân trời cho lúa mọc
Cười cái cần câu, ta huơ cần trục
Lấy cân tạ ta cân và thước cây số ta đo

Nhưng ta lấy phút giây để tính thì giờ
TÌnh yêu sẵn trong ta đến bồn chồn biết mấy
Thân thể ta là toà lầu lộng lẫy
Ánh sáng chứa bên trong và tiếng hát tràn đầy

Ta nguyện là đầu rễ, ta nguyện là ngọn cây
Nơi ta tựa ấy thân cành vững chãi
Tuổi già vui cùng ta mà trẻ lại
Trẻ em nhìn sức vóc ta mà lớn lên

Nhưng có một điều xin bè bạn đừng quên
Là chính khúc hát thanh xuân này các cụ già đã hát
Ta nhẩm lại, bỗng thấy lòng dào dạt
Nên lại hát tuổi mình ở chính bàn tay

Em Đừng Nói Rằng Đã Giết Tuổi Thanh Xuân

Em đừng nói rằng đã giết tuổi thanh xuân
Lòng ghen tỵ của anh em làm khổ
Em đừng nói!… Anh đã gần bên mộ
Còn em tươi hơn hoa giữa mùa xuân!

Nhớ lại ngày, khi em đã yêu anh
Em đã nghe lời rằng: yêu em đó
Đừng nguyền rủa! Anh đã gần bên mộ
Cái chết anh mua, anh sẽ cố hết mình!

Em đừng nói rằng ngày tháng cô liêu
Người cai ngục đau buồn em đừng gọi:
Trước mặt anh – ngôi mộ đầy bóng tối
Còn trước mặt em – tràn ngập tình yêu!

Anh biết rằng giờ đã chẳng yêu nhau
Đợi và thương chỉ làm em chán ngấy…
Ngôi mộ đã gần, anh xin em đợi đấy
Cho số phận anh kết thúc cái mở đầu!

Bài Tháng Sáu

Với thân nhỏ chín muồi trăm tội lỗi
Tôi trở về mang tủi nhục trên vai
Giữa ngã ba đường tay hờ gối mỏi
Tôi cầu xin đời ban phép lạ tương lai

Người cũng vậy lòng muôn nghìn dối trá
Vờ thương yêu vờ đắm đuối ân tình
Tôi trót dại, tin lời trao tất cả
Đâu biết người mang nửa dạ yêu tinh

Thôi tình ái hãy về theo ảo mộng
Ta lỡ đi xa hết nửa đời rồi
Người phụ rẫy, ngày điêu tàn đứng bóng
Đêm nghẹn ngào chan muối mặn trong môi

Tôi đã biết tội thân làm con gái
Đời không thương tất cả héo khô dần
Không hiểu về đâu để cầu sám hối
Tôi đốt lỡ lầm theo với tuổi thanh xuân

Tên người ư, đã trở về bóng tối
Tôi đã vô tri giữa tháng năm dài
Và mỗi bận có một người nhắc lại
Tôi cố tìm nhưng chẳng nhớ tên ai

Dạo Bước Chiều

(Ngô Viết Dinh)

Một tiếng ve chiều hẫng hụt rơi
Em bước bên anh nhịp sóng đôi
Bồi hồi chiếc lá chao về cội
Chắc thu ngoài ấy nhớ em rồi!

Chẳng nhủ đôi lòng bỗng dừng chân
Nhớ Hà Nội trẻ tuổi thanh xuân
Ngọn gió heo về anh cởi áo
Choàng vai em ấm lúc không gần

Vẫn Như Thuở Thanh Xuân

(Diệp Minh Tuyền)

Khi mái tóc trên đầu chớm bạc
Đuôi mắt dài rạn những vết chân chim
Anh bỗng hiểu một điều rất thật
Chúng mình vừa qua hết tuổi trung niên

Làn da nõn, mái tóc đen thuở ấy
Em trao anh, đã lặn hết đâu rồi ?
Vòng tay ấm một thời trai trẻ ấy
Anh nâng em, nay đã mỏi rã rời

Chỉ còn lại những nguyên trinh thời con gái
Là tấm lòng chung thủy ở nơi em
Chỉ còn lại nỗi đam mê mãi mãi
Nơi tim anh vẫn vỗ nhịp êm đềm

Ai dám bảo tình già là vô vị
Sống bên nhau với nhịp điệu chán nhàm
Riêng với ta càng già càng tri kỷ
Đôi tim nồng vẫn quấn quýt như sam.

Chặng Đường Xuân

Gió bấc cuốn lá vàng rụng hết
Hàng cây vươn nhánh mới vẫy chào
Đường nhộn nhịp hai chiều xuôi ngược
Sớm xuân nghe chim hót trên cao

Đất ấm lại sau tuần giá lạnh
Sương muối tan, mầm nhú non tơ
Hoa mở cánh đền công vun xới
Hương gợi niềm hứng khởi gieo thơ

Những cô gái chàng trai hồi hởi
Vượt đường xa, thi sức, đua tài
Tiếng tàu lướt, xe bon hối hả
Tuổi thanh xuân chào đón tương lai

Chặng đường xuân thênh thang phía trước
Giục người đi mạnh bước, vững tin
Hoà muôn màu, nước non muôn dặm
Vươn tầm cao, mở rộng tầm nhìn
(Đặng Trường Giang)

Phút Tịnh Tâm

(Trần Thị Thủy)

Đời gập ghềnh ta vẫn phải bước đi
Dẫu đôi chân ngày càng già càng yếu
Dẫu mất đi tuổi thanh xuân muôn điệu
Nhưng cho ta biết nhiều thứ trên đời.

Ta biết yêu , biết khóc và biết cười
Biết đắng cay, biết ngọt bùi dối trá
Biết con người sống thật hay sống giả
Và biết thêm luật nhân quả trầm luân

Ta biết rồi đây cõi tạm mà thôi
Nên hãy sống cho đáng là người sống
Không cần có quá nhiều bao tham vọng
Sống nhân từ mơ mộng để mà vui !

Trăng Vỡ

Ta trở về mới hay rằng tình vỡ
Tình trót vay đem trả tuổi thanh xuân
Cứ lang thang chân lấm bụi phong trần
Anh chợt hiểu tình xưa giờ đã mất

Anh chợt hiểu tình xưa giờ xa khuất
Bóng hình em tan giữa vũng trăng loang
Gọi tên em gọi mãi suốt đêm tàn
Sao lạnh lẽo hồn hoang đêm trăng vỡ

Trên đây chúng tôi đã cập nhật cho bạn những bài thơ về tuổi thanh xuân mang ý nghĩa sâu sắc. Mong rằng bài viết này sẽ ôn lại những kỉ niệm tươi đẹp của quý độc giả. Tuổi thanh xuân đã đi qua rồi dù có nuối tiếc cũng không thể lấy lại được, thay vào đó chúng ta hãy trân trọng những ngày tháng hiện tại của chúng ta. Cảm ơn các bạn đã luôn đồng hành cùng upanh123.com! 

Blog, Thơ Hay - Tags: ,