100+ bài thơ về cuộc sống bế tắc, mệt mỏi, buồn chán hay nhất

Thơ về cuộc sống bế tắc, mệt mỏi, buồn chán được nhiều bạn đọc yêu thơ chia sẻ để gửu gắm nỗi niềm. Mỗi bài thơ là tiếng lòng thổn trước cuộc sống bộn bề, bế tắc, không lối thoát. Nếu bạn đang có cùng tâm trạng, hãy trải lòng cùng chùm thơ buồn sau đây để niềm niềm cảm xúc cho riêng mình nhé !

Tập thơ về cuộc sống bế tắc mệt mỏi, buồn chán tâm trạng nhất

Sau đây là những bài thơ tâm trạng viết về nỗi buồn trong cuộc đời, những khổ đau, u sầu trong cuộc sống qua những hồn thơ đầy cảm xúc. Chùm thơ về cuộc sống bế tắc mệt mỏi lo âu này tôi sưu tầm và tuyển chọn từ nhiều tác giả. Chúc các bạn có những phút giây thật đẹp bên những vần thơ về cuộc sống hay và buồn bã, tâm trạng nhất!

CUỘC SỐNG BẾ TẮC

( Khuyết danh)

Niềm thương trắc ẩn tựa mây bồng
Sự ái quay cuồng cảnh 💨gió giông
Lối mộng đành cam vùi ngục tối
Khu tình đóng cửa nhốt xiềng gông
Thuyền mơ bóng nguyệt rằm luôn sáng
Biển ước trời dừng bão cứ trong
Thác đổ nào ngưng đời sụp nát…
Mưa dầm ám ảnh phận tàn vong 

Bế Tắc

Tác giả: Nguyễn Văn Thái

Anh còn cất giấu lời thề
Đường trăng chưa ngỏ, sơn khê dặm ngàn

Sông sâu vắng bóng đò sang
Tà dương đổ sập chắn ngang mắt tầm

Gió trời tung vạt áo trần
Nghe như mưa chảy tới sân mịt mùng.

Đời Buồn

Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽ
Để ngày dài biết sẽ về đâu
Không tương lai, cuộc sống một màu
Toàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

Có phải chăng…cuộc sống không phép màu
Không san sẻ và không ai hiểu thấu?
Bao khó khăn vất vả một mình mình gánh chịu
Mọi lo lắng,gian truân trên đoạn đường đã qua.

Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi qua
Và bao đau khổ xót xa một mình
Cũng là một kiếp con người
Sao long đong chốn biển đời xa xôi

Cuộc đời như dòng nước trôi
Luôn vẫn tiếp diễn mà thôi hỡi đời !!!

Thế Sự

Thiên hạ đa đoan chuốc lấy phiền
Nhân tình thế thái lắm đảo điên
Lương tâm không quý bằng lương bổng
Đồng chí thua xa những đồng tiền

Tôn sư trọng đạo thành xa xỉ
Cứu nhân độ thế hóa vô duyên
Thủ thường an phận qua ngày tháng
Vô vi vui thú cảnh điền viên.

Đường đời muôn nẻo biết về đâu
Thế sự đảo điên rượu giải sầu
Phụ tử phu thê thời cách biệt
Thân bằng huynh đệ mấy tương giao

Nghĩa nhân liêm chính nào ai giữ
Tài lộc lợi danh lắm kẻ cầu.
Khinh trọng khen chê tùy miệng thế
Tín trung hiếu lễ lấy làm đầu.

Rượu Với Mình

Mặt trời đỏ rực phía xa.
Rượu đắng mặn môi với tâm ngà.
Sóng lòng cuồn cuộn như cào xé.
Chuốc mãi men say, rượu với mình.

Thủa ấy làm sao thật thanh bình.
Trai tài nhi nữ gái đồng trinh.
Nồng say men rượu trao tình ái
Tràn những yêu thương ngập men tình.

Cuối đông giá lạnh tim em ấm.
Ánh mắt trao tình anh ngỏ lời cầu hôn.
Tâm xúc động kề môi hôn cháy bỏng.
Khẽ mỉm cười nói tiếng yêu anh.

Rồi một sáng xuân về theo cánh én.
Áo cô dâu lướt nhẹ ngang thềm.
Em hạnh phúc bên tình yêu đôi lứa.
Rũ bỏ cuộc chơi với bạn hiền.

U Sầu Mình Ta

(Nguyễn Hải)

Tôi dạo phố cũng nỗi buồn sầu
Bước chân nặng nghìn cân lẽ lôi
Người từ đâu đến rồi lại đi
Để mình tôi ôm sầu vào tim

Tôi chớt khóc lệ dài trên mi
Đi qua phố vắng bóng tuổi hờn
Tôi nhìn lại bản thân u sầu
Mới biết rằng chỉ còn mình tôi

Rượu sầu chén đắng tìm quên lãng
Suy tư quên hết nỗi buồn này
Chắc có lẽ vì thân đã tàn
Nên người đã ngoảnh mặt làm ngơ

Đêm tây đô gió lạnh chợt thổi
Phố vàng … gió lạnh ….. tình tìm đâu
Tôi lang thang tìm về cuối đường
Vào cơn mê mãi mãi quên sầu ….

Thơ Chán Đời

Chán đời quá, muốn viết thơ ca cẩm
Vò đầu, tai, lẩm nhẩm mãi không ra.
Không định viết chỉ một lần chán nản
Viết không thành, đời chán gấp hai, ba!

Thơ Ngắn Chán Đời

Chán cho cái kiếp phù sinh
Chán cho cái cảnh thuyền tình éo le
Chán cho ta kẻ tình suy
Chán cho ta cứ sầu bi suốt đời!

Đời chán các ông đã đủ rồi!
Xin chán thêm nốt cái thằng tôi.
Cùng nhau tay dắt, cười xoà cái
Buồn vui bay hết. Chán đời?Thôi!

Chán đời cởi áo ta đi tắm
Kỳ sạch “trần gian” hết thối tha
Rũ bỏ “hong lưu” cho sạch sẽ
Dội gáo ” hương đồng” cho thảnh thơi.

Cuộc Sống Bế Tắc

Chán đời là cái cảnh mênh mang
Kẻ trước người sau lại vội vàng
Bước bước đi đi vào nắng rạng
Ăn ăn ngủ ngủ lúc trăng tàn

Kìa ngày cứ thế thêm ngày nữa
Tháng nọ rồi sau lại tháng sang
Đứng giữa chợ đời mua lại bán
Chán đời đang đến cảnh đăng quang

CHÙM thơ về cuộc sống bế tắc không lối thoát muốn buông xuôi

Sẽ chẳng có một ai muốn mình phải than vãn hay buồn bã cả, nhưng cuộc sống vốn dĩ không được như mong muốn, cho dù họ đã cố gắng hết sức mình rồi, vậy mà mọi chuyện vẫn không thay đổi, thậm chí còn có chiều hướng xấu đi khiến tâm trạng càng trở nên tồi tệ. Trải lòng mình qua chùm thơ về cuộc sống bế tắc không lối thoát sau đây cũng là cách giúp bạn thư thái hơn chút đỉnh.

NỖI ĐƠN CÔI

Thơ: Tùng Trần

Sống một mình ôm lấy nỗi đơn côi
Chẳng phải vì tiếc thương ngày xưa cũ
Mà chính là thấy niềm đau đã đủ
Nên chán chường không ấp ủ thêm thôi

Có những lần đáy dạ cũng chơi vơi
Bởi kí ức một thời còn đâu đó
Chợt vô tình làm vết thương vò võ
Se thắt lòng dù đã cố bỏ buông

Sống một mình thật sự cũng hơi buồn
Con người ai chẳng thèm thuồng hạnh phúc
Bằng trái tim đam mê đầy sôi sục
Nào đợi chờ một kết thúc bi thương

Chỉ tiếc thay đời trăm vạn con đường
Người khác nhau là lẽ thường vốn dĩ
Đâu phải ai cũng thập toàn hoàn mỹ
Kẻ vui cười người khổ lụy thế thôi

VU VƠ

Thơ: Lê Ngọc

Ta mệt lả giữa đường đời cay đắng
Chữ ân tình lại quá nặng người ơi
Tấm thân ta đang mệt mỏi rã rời
Câu thề ước cũng buông lơi vụn vỡ

Ta chỉ ước đời đừng vương chữ nợ
Trái tim này đừng thương nhớ về ai
Nghĩa ái ân không khắc khoải canh dài
Tuổi xuân cứ để phôi phai tàn lụi

Một ngày kia khi trăng tàn sau núi
Riêng mình ta cứ lầm lũi bước đi
Thế nhân kia nào đâu vướng bận gì
Bởi cuộc sống là buông đi tất cả.

TÔI ĐI TÌM TÔI

Thơ: Tùng Trần

Bao lâu rồi tôi đánh mất chính tôi
Sống buông xuôi theo dòng đời vội vã
Nỗi đau xưa khiến tim thành sỏi đá
Quên tiếng cười và cả chữ tương lai

Tôi đâu rồi..của ngày tháng thơ ngây?
Thuở hồn nhiên chẳng đoái hoài mơ mộng
Thời gian qua chỉ mình tôi một bóng
Cứ lặng thầm..hồn lạc lỏng bơ vơ

Tôi đâu rồi..bởi tan vỡ giấc mơ
Bao yêu thương phút ban đầu bỡ ngỡ
Đã tan rồi chuyện tình duyên một thuở
Đau đớn lòng trong hơi thở men cay

Mấy năm qua tôi sống kiếp đọa đày
Chợt hôm nay bổng thấy mình khờ dại
Nhớ nhung chi kí ức buồn tê tái
Đến lúc rồi..tôi tìm lại chính tôi.

ĐỜI NGƯỢC XUÔI

Thơ: Tùng Trần

Mệt mỏi rồi bao năm tháng ngược xuôi
Đã nếm đủ vị đời trong nước mắt
Dù cố gắng nâng niu và lượm nhặt
Từng nụ cười vẫn chẳng nắm chặt tay

Nhưng ông trời thì lại cứ mỉa mai
Luôn mang đến những đắng cay hờn tủi
Có nhiều khi âm thầm tôi tự hỏi
Mình đã sai và lầm lỗi chổ nào

Mà kéo dài theo năm tháng khổ đau
Bước chênh chao trên đường đời mấp mé
Kiếp nổi trôi bước chân trần cô lẻ
Chẳng biết mình rồi sẽ phải về đâu

Hay bẽ bàng giữa nơi chốn bể dâu
Là số phận không thể nào thoát được
Nên dẫu có bốn ba đời xuôi ngược
Mãi chỉ là dòng nước mắt tuôn rơi?

PHẢI KHÔNG AI..!!??

Thơ: Tùng Trần

Còn nhiều lắm những phận đời tay trắng
Vì cuộc đời chẳng may mắn như ai
Nên biết gì đến hai chữ tương lai
Đành phó mặc theo tháng ngày trôi nổi

Tuy chạnh lòng nhưng nào đâu dám nói
Khi biết rằng còn lắm giữa dòng đời
Giấu nỗi buồn mà nước mắt tuôn rơi
Nên đôi khi muốn có người đồng cảm

Cùng trút cạn nỗi niềm trong tâm khảm
Cho tâm hồn bớt ảm đạm thể lương
Để đôi chân mạnh bước tiếp chặn đường
Nơi đáy mắt chẳng còn vươn sầu lệ

Được mỉm cười không âm thầm câu nệ
Kiếp cơ hàn chỉ ước thế mà thôi
Chẳng cơ cầu hay mộng mị xa xôi
Phải không ai..những người cùng cảnh ngộ.

TRẢ VỀ MIỀN KÍ ỨC

Thơ: Tùng Trần

Biết lấy gì để lấp đầy khoảng trống
Khi mong chờ hi vọng đã vụt bay
Để lòng còn nghĩ đến chữ tương lai
Sau những gì đắng cay đời ban tặng

Phải chi sống đừng đặt tình quá nặng
Như bao người..cứ lẳng lặng dửng dưng
Quay lưng thôi là quên chữ đã từng
Thì đường đời đâu lưng chừng lỡ bước

Chỉ tiếc rằng thời gian nào quay ngược
Để con đường biết trước chọn lối đi
Đáy tâm hồn đâu đọng những sầu bi
Cũng chẳng phải chia ly điều mong muốn

Rồi hôm nay giữa dòng đời vạn hướng
Thấy chênh vênh lòng vướn nỗi muộn phiền
Chợt thấy thèm lắm hai chữ bình yên
Trả niềm đau trở về miền kí ức.

TÔI MUỐN QUÊN

Thơ: Tùng Trần

Tôi muốn quên những điều không vui vẻ
Nơi tâm hồn quạnh quẽ suốt bao năm
Quên nỗi đau nơi quá khứ lỗi lầm
Mà bấy lâu đã âm thầm rơi lệ

Tôi muốn quên một thời trong dâu bể
Quên lòng người sao quá dễ đổi thay
Tấm chân thành luôn mang chữ đắng cay
Người dối dang lại nối dài mĩ mãn

Tôi muốn quên như dòng sông khô cạn
Và chẳng còn lệ lai láng canh thâu
Cho con tim vơi hết nỗi đau sầu
Để quay về nơi bắt đầu cuộc sống

Tôi muốn quên thứ đã từng mơ mộng
Để đi tìm chút lắng đọng bình yên
Xoá tất cả những mệt mỏi ưu phiền
Con đường đi được cái quyền chọn lựa

Tôi muốn quên tháng ngày nào một thuở
Đã đọa đày mục rửa trái tim côi
Tôi muốn tìm lại hình bóng của tôi
Cho môi nở nụ cười dù nhợt nhạ

Tôi muốn quên nỗi đau và nước mắt
Dẫu bước đời hiu hắt kiếp quạnh hiu.

NHIỀU LÚC BUỒN

Thơ: Tùng Trần

Nhiều lúc buồn rồi nghĩ ngợi vu vơ
Lòng tự hỏi bến bờ nào hạnh phúc
Để thuyền đời tôi ghé dừng một lúc
Cho tâm hồn tìm được chút bình yên

Bao lâu rồi chôn kín nỗi niềm riêng
Tự dối mình để quên đi phiền muộn
Nhưng đôi khi lòng vẫn như sóng cuộn
Mang tâm hồn về một hướng chơi vơi

Vẫn biết rằng tất cả đã xa xôi
Những niềm vui nụ cười và nước mắt
Nếu cuộc đời ai cũng từng bất trắc
Nỗi niềm này có lẽ chắc cảm thông

Nhiều lúc buồn muốn được tựa dòng sông
Lững lờ trôi dẫu khi ròng lúc nổi
Nhưng chẳng hề biết gì là hờn dỗi
Mong cuộc đời bình lặng chỉ vậy thôi.

TÔI MUỐN

Thơ: Tùng Trần

Mệt mỏi rồi muốn tìm chốn bình yên
Để quên hết muộn phiền như gục ngã
Mà bấy lâu vẫn hằn chôn trong dạ
Cho tháng ngày buồn bã bớt chơi vơi

Có đôi lần muốn đi đến một nơi
Để tìm lại nụ cười tươi mát dịu
Chỉ thế thôi chẳng cần ai phải hiểu
Lòng không còn hứng chịu những xót xa

Biết bầu trời còn rộng lớn bao la
Nhưng tự hỏi đâu là nơi nương náo
Mà cuộc đời chẳng còn mưa giông bão
Cho tâm tư vơi thảm não u sầu

Phải chi mình được tựa cánh hải âu
Bay muôn nơi trên bầu trời cuối đất
Sống giản đơn cùng tháng ngày lây lất
Những nỗi niềm chôn cất tận mồ sâu.

#Những bài thơ mệt mỏi bế tắc trong cuộc sống, tình yêu

Những bài thơ mệt mỏi về cuộc sống, công việc, tình yêu… hi vọng sẽ là “liều thuốc” chữa lành mọi vết thương trong tâm hồn cho ai đó đang tuyệt vọng, cô đơn. Chia sẻ để tìm niềm đồng cảm bạn nhé !

TÔI MỆT RỒI NÊN MUỐN ĐƯỢC NGHỈ NGƠI

Thơ: Tùng Trần

Tôi mệt rồi nên muốn được nghỉ ngơi
Khi trải qua nữa quãng đời giông tố
Nếm đủ vị men nồng và đau khổ
Nhưng chẳng hề biết thổ lộ cùng ai

Tôi mệt rồi đến lúc phải buông tay
Chẳng bận tâm tương lai và lí tưởng
Bởi cõi lòng đã trào dâng ngất ngưỡng
Nên lối đời không định hướng nơi đâu

Tôi mệt rồi trong tận trái tim sâu
Đã nát tan úa nhàu từng mảnh vỡ
Khi cuộc đời gặp quá nhiều trắc trở
Khiến đêm dài nức nở dạ xót xa

Tôi mệt rồi bao năm tháng bôn ba
Chợt nhận ra tất cả đều vong viễn
Quay trở về với tháng ngày thực tiễn
Mới thấy rằng cần lắm chữ bình yên

Tôi mệt rồi nên muốn được lãng quên
Xoá hết đi những gì mình hứng chịu
Chân bước đi trên đường trăm vạn nẽo
Dẫu độc hành nhưng chẳng héo ruột gan

Tôi mệt rồi nơi thế sự đa đoan
Khiến bản thân không còn như thuở trước
Bởi tâm hồn mang quá nhiều vết xước
Sợ một ngày lệ lại ướt mi môi

Tôi mệt rồi nên muốn được nghỉ ngơi.

TÔI ĐÃ ĐI

Thơ: Tùng Trần

Tôi đã đi qua những ngày gian khó
Mãi miết tìm vẫn chẳng có niềm vui
Nên mưa sầu cứ lác đác tuôn rơi
Dẫu đó là tháng tư trời rực nắng

Tôi đã đi khắp hang cùng ngõ vắng
Nhưng bước đường vẫn lẳng lặng mình ênh
Bổng nhạt nhoà giọt nước mắt không tên
Bất chợt lăn trên bờ mi quạnh quẻ

Tôi đã đi hơn nửa đời tuổi trẻ
Đến cuối cùng cũng là kẻ bơ vơ
Nên giờ đây chẳng trông ngóng mong chờ
Mình có được một bến bờ yên ả

Tôi đã đi trên đường trăm vạn ngả
Đôi chân trần rệu rã lẫn sạm chai
Nhưng chỉ toàn nhận lấy những đắng cay
Còn niềm vui cứ mãi hoài xa khuất

Tôi đã đi đem niềm đau vùi lấp
Dưới nụ cười đầy ắp nỗi xót xa.

DO SỐ PHẬN MANG TRÊN MÌNH NHƯ VẬY

Thơ: Tùng Trần

Do số phận mang trên mình như vậy
Nên cuộc đời luôn nhận lấy bi thương
Có đôi khi như cảm thấy chán chường
Muốn buông bỏ để sầu vương đứng lại

Sau bao năm đời ngược xuôi bương chải
Đến cuối cùng vẫn hoang hoải chơi vơi
Muốn môi được một lần hé nụ cười
Như bao người nghe khó khăn vất vả

Biết về đâu trên dặm đường trăm ngả
Phố rộn ràng người hối hả ngược xuôi
Chỉ một mình ta chiếc bóng đơn côi
Mùa hạ vàng mà ngỡ trời trở bất

Hay cõi lòng nỗi buồn cao chất ngất
Mãi cuộn trào như sóng giật trùng khơi
Cuốn con truyền mấp mé lững lờ trôi
Chẳng biết được bến nơi nào phẳng lặng

Do số phận mang trên mình không đặng
Đành ngậm ngùi giọt đắng nuốt vào trong
Bởi cuộc đời luôn tồn tại bất công
Tự ủi an ngăn đôi dòng lệ chảy

Do số phận mang trên mình như vậy.

TRẢ LẠI HẾT

Thơ: Thanh Hùng

Trả hư không thiên đường ta lạc lối
Chốn đọa đày bao tăm tối bủa vây
Để cho ta một thân xác hao gầy
Ta lặng lẽ giữa trời mây buồn tủi

Trả lại đất tấm thân tàn trần trụi
Chẳng mang gì ngoài một núi tình thơ
Lời vu vơ và những nỗi dại khờ
Những thất vọng và ước mơ mờ tối

Trả tình nhân một thời yêu lầm lỗi
Để ai buồn rồi trách tội riêng ta
Hồn liêu xiêu cho nước mắt nhạt nhòa
Thời yêu đó không còn hoa với mộng

Trả lại bạn niềm tin yêu sự sống
Tâm không bình như biển động ngàn khơi
Ta điêu linh cho thân xác rã rời
Bởi không thể đi về nơi bến ước

Trả lại hết khi dòng đời xuôi ngược
Chẳng muốn màng cá cược với nhân gian
Ta trách ai khi đã quá điêu tàn
Mà có trách lệ đã chan thành suối

Nay trả lại không còn gì tiếc nuối
Thời gian dài rong ruổi với cuộc chơi.

NỖI ĐAU TỒN TẠI

Thơ: Tùng Trần

Dẫu niềm đau mờ phai theo dĩ vãng
Như áng mây phiêu lãng cuối chân trời
Nhưng đôi khi vẫn nghe hồn khắc khoải
Bổng chạnh lòng giọt nước mắt lăn rơi

Tháng năm dài mang kiếp sống nổi trôi
Hình như đã quên niềm vui tồn tại
Dù biết rằng dòng thời gian trôi chảy
Có luyến lưu chẳng quay lại bao giờ

Ai đã từ tan vỡ những ước mơ
Mà không nghe nơi bờ môi mặn đắng
Dù luôn nhủ phải tự mình cố gắng
Để tim gầy thôi quặn thắt tỉ tê

Cứ xem là vừa trong giấc ngủ mê
Khi thức dậy vốn không hề hiện diện
Nhưng tất cả cũng chỉ là ngụy biện
Nên khiến lòng càng cay nghiến xót xa.

CŨNG TỪ ĐÓ

Thơ: Tùng Trần

Cũng từ đó chẳng còn mơ mộng nữa
Như lục bình trôi nổi giữa dòng sông
Bởi xót xa ngày tháng mãi chất chồng
Khi cuộc đời đầy bão giông sóng gió

Cánh cửa lòng cũng khép đi từ đó
Không đợi chờ hay mong ngó xa xăm
Sợ đôi mi đẫm ướt giọt mưa dầm
Sợ đôi chân lại lầm đường lạc lối

Cũng từ đó mang bao niềm khắc khoải
Và tâm hồn chứa đựng nỗi đớn đau
Muốn vùi chôn kí ức thuở hôm nào
Nhưng chẳng biết phải sao bôi xoá

Con tim gầy cũng héo hon từ đó
Sống ơ thờ chối bỏ chữ tương lai
Tuy cuộc đời luôn có sự đổi thay
Nhưng thời gian chẳng thể nào quay lại

TOP 55+ bài thơ về cuộc đời bạc bẽo, bất công buồn nhức nhối

Cuộc đời vốn rất phũ phàng, nhiều khi mang đến niềm vui, niềm hạnh phúc, nhưng cũng không ít lần mang đến niềm tuyệt vọng, đau khổ cho con người. Những bài thơ mệt mỏi, tuyệt vọng, hận đời… thể hiện cảm xúc muốn buông xuôi tất cả. Cùng trải lòng mình, với những câu thơ buồn ngắn ngủi, và xốc lại tinh thần mình nhé!

Ai rồi cũng phải chết

Cứ vui đừng buồn nghĩ suy
Ai rồi cũng phải ra đi vĩnh viễn
Ta cười người khóc đưa tiễn
Cuộc đời như cuốn từ điển đã hết
Đó là trang cuối đoạn kết
Hết kiếp tới số phải chết mà thôi
Dù đời bạc bẽo như vôi
Dù đời gắn kiếp bèo trôi suốt đời
Ta đừng hờn trách ông trời
Mà hãy sống vui hết đời tạo hóa

Xót xa

Cuộc đời số phận rủi may
Nào ai có muốn đọa đày xác thân
Sinh ra ở cõi dương trần
Nhưng sao bất hạnh lại phần cho tôi

Đời như nước chảy bèo trôi
Lang thang khổ cực bao lời đắng cay
Xin ăn từng bữa qua ngày
Xót xa số kiếp đời này hẩm hiu…!!!

Cuộc đời

Cuộc đời như buổi chợ chiều
Đời người tan hợp dập dìu mây bay
Yêu thương tay nắm lấy tay
Đừng vì cuộc sống, đổi thay chính mình.

Cuộc đời quý nhất chữ tình
Vui buồn vẫn sống như mình hôm nay
Dù đời luôn đổi luôn thay
Giữ tâm chánh niệm thẳng ngay giữa đời.

Thế gian cần lắm tình người
Sẻ chia nhân ái nụ cười thơ ngây
Đạo Đời chân lý xưa nay
Chung tay bồi đắp dựng xây cuộc đời.

Một cuộc đời bất hạnh

Nó đang nhìn vũng nước như cuộc đời phía trước
Chỉ là bóng in trên mặt nước loang lổ kiếp đời trôi
Chỉ có mong manh ôi tâm sự hao gầy
Biết ai chia sớt cho đầy niềm khao khát

Những khát khao tầm thường vẫn là mất mác
Nói làm gì khi hạt lệ rớt xác xơ đời
Vẫn thiếu tình thương và thiếu cả tình người
Mong bắt gặp nụ cười người đồng cãm…

Đang tìm một cái gì như là tia hy vọng
Có ai làm rớt trong rung động của trái tim
Vẫn mãi mê tìm kiếm thật im lìm
Tình người đó vẫn là đêm dài vô tận…

Đời hư thực

Bình minh nơi xứ lạ xa quê
Màu hồng tím mờ mờ hư ảo
Đời là giấc mộng dài mơ dạo
Để một ngày về cõi hư vô…

Mặt trời lên cảnh hiện đời phô…
Bóng thời gian vào mồ dĩ vãng
Tình, cơm áo gạo tiền…bảng lảng
Đời vẫn còn hơi thở trần gian…

Một cuộc đời

Đời người như ngọn gió thu
Thoảng bay nhè nhẹ vi vu giữa trời
Sớm mai sương đọng hoa cười
Nắng trưa gay gắt vẽ vời đẩy đưa

Chiều tàn xối xả cơn mưa
Đêm buồn rủ bóng lưa thưa giọt sầu
Heo may vội vã canh thâu
Chập chờn thức tỉnh còn đâu giấc nồng

Hiên nhà lành lạnh gió đông
Rít bên khe cửa, se lòng hắt hiu…..
Một đời sống để thương yêu
Tránh gây phiền phức, làm điều không hay

Cho dù nhanh chậm tháng ngày
Ra đi thanh thản, hồn bay nhẹ nhàng
Xác thân rồi cũng sẽ tan
Người trần không trách, không bàn về ta.

Lối rẽ cuộc đời

Bên lề cuộc sống kẻ tha hương
Lối rẽ là đâu cuối đoạn đường
Lặng lẽ bao ngày xuôi bến nhớ
Âm thầm những buổi ngược dòng thương

Tình đen vội bỏ niềm say đắm
Số bạc thời ôm nỗi chán chường
Vị đắng mùi cay đời nếm trải
Ưu phiền muốn giải lại càng vương

Vẫn nợ cuộc đời

Nụ cười vẫn nở trên môi
Ẩn trong nổi nhớ đơn côi tình buồn
Đường đi phía trước-về nguồn
Ta còn u uẩn nổi buồn riêng mang.

Cuộc đời

Có những người một mạch bước qua ta
Dù trước kia từng xem nhau quan trọng
Có những người từng dựa nhau để sống
Nhưng hôm nay đã xa cách mất rồi

Có những người đã từng thốt trên môi
Hạnh phúc là đây nên đừng đi đâu cả
Dù cuộc đời đôi khi còn vất vả
Nhưng hãy nắm tay để bước tiếp tháng ngày

Có những người vốn vay-nợ, nợ vay
Chẳng phải yêu thương mà là lời nói dối
Có những người suốt cả đời trăn trối
Tìm cách biện minh cho những việc mình làm.

Có những người đi hết đời không cam
Chẳng hiểu tại sao họ lại làm như thế
Có những người vốn đơn thuần đến thể
Chỉ nghĩ họ thôi dù mọi thứ thế nào.

Chùm thơ chán đời, tuyệt vọng với cuộc sống

Những bài thơ chán đời sau đây được nhiều quý bạn đọc chia sẻ để gửi gắm nỗi lòng. Cuộc sống là vậy, đôi lúc quá bế tắc, không lối thoát, bạn thấy chán nản với mọi thứ muốn buông xuôi tất cả. Những vẫn thơ buồn sau đây là tiếng lòng của bạn.

Những Ngày Chán Nản

Chừng một ngày kia đã đến rồi
Một ngày đất lạnh phủ thân tôi
Một ngày không có còn tôi nữa
Ngày ấy nhân gian có ngậm ngùi?

Một ngày không có nhiều mây trắng
Không có nắng vàng chiếu long lanh
Không có nghĩa là không có cả
Một người, khi xác đã lạnh tanh

Một ngày không có một người qua
Một xác thân khô liệm kính và
Một cỗ quan tài xơ xác lạnh
Một mãnh linh hồn bỗng xót xa

Một ngày nuối tiếc chuyện nhân gian
Ðể thấy bao nhiêu cái phũ phàng
Nhìn quanh chẳng có còn ai nữa
Ngoài cái quan tài lạnh khói nhang

Từ cõi nhân gian quá lạnh lùng
Thì hồn giữ lại cũng như không
Tôi còn lưu luyến làm chi nữa
Hồn hãy tiêu tan xuống mộ cùng
(Ttbn)

Nụ Cười Tuyệt Vọng

Họ thấy tôi cười tôi vui lắm
Lúc nào cũng nở nụ cười xinh
Nào ai biết được niềm đau khổ
Tôi phải hai vai gánh một mình

Tôi đã bao lần sống cho vui
Và ráng cho môi nở nụ cười
Nhưng đã bao lần tôi thất bại
Vì chẳng bao giờ thấy lệ vơi

Tôi muốn bình minh sẽ chẳng về
Ðêm ngày tăm tối phủ muôn nơi
Từ nay không có bình minh nữa
Ðừng để cho tôi thấy mặt trời

Tôi muốn cho tôi ngủ giấc dài
Không còn thức dậy đón ngày mai
Trần gian vẫn mãi không thay đổi
Vì bớt đi thêm một hình hài

Như trời đã định thì tôi chịu
Kiếp nầy trả hết nợ cho xong
Một mai đất lạnh vùi thân xác
Tôi cũng yên vui dẫu lạnh lùng
(Ttbn)

Có Lúc …

Có lúc vẩn vơ ngồi hát
Ngậm ngùi ngày tháng đi qua
Dĩ vãng rớt trong lơ đãng
Nụ hôn ngày cũ nhạt nhòa

Có lúc ngây ngô im lặng
Dõi theo ký ức một thời
Tình yêu hư hao, tan vỡ
Cõi lòng nức nẻ rụng rơi

Có lúc thẫn thờ hiên vắng
Mộng mơ đã cất cánh bay
Tương lai dường như chán nản
Tìm chi giây phút miệt mài

Có lúc âm thầm nhung nhớ
Kỷ niệm chuyện chúng mình thôi
Bỗng dưng tim òa nức nở
Vuột tay ngày cũ qua rồi
(Tử Nhi)

Cuộc Đời Chán Nản

Rượu thấm vào tim sẽ ấm lòng?
Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?
Hay là tất cả niềm đau khổ
Sẽ chực trào tuôn nhạt má hồng?

Hãy rót cho tôi chén rượu đầy
Tôi cần phải uống để còn say
Ðể tôi không phải là tôi nữa
Ðừng để cho tôi tỉnh mộng nầy

Tôi muốn quên đi kiếp làm người
Thân tàn ma dại, kẻ tàn hơi
Là tôi, chắc lẽ là tôi đó
Chán nản còn đây giữa đất trời

Chất rượu thấm dần trong trí não
Vô tình đập vỡ chén ly bôi
Quanh tôi trời đất cuồng điên quá
Gục xuống, tai nghe rợn tiếng cười

Cười xong rồi khóc với đê mê
Chập chờn say tỉnh giữa hoang khê
Và trong thế giới vô hình ấy
Hồn bỗng bay xa chẳng muốn về
(Ttbn)

Chán Nản

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó
Chầm chậm dâng như con nước trở về
Biết bao chiều chân lạ bước lê thê
Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa
Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi
Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi
Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi
Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang
Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn
Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đận
Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?
Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường
Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!
(Cạn Nguồn)

Qua những bài thơ về cuộc sống bế tắc mệt mỏi,buồn chán trên đây hy vọng sẽ giúp bạn lấy lại tinh thần sau những vấp ngã trong cuộc sống, vì cuộc sống này không phải lúc nào cũng màu hồng, bên cạnh đó là nhiều sắc xám thậm chí đen buộc bạn phải tìm chút ánh sáng để gam màu cuộc sống thêm tươi mới. Chúc bạn luôn mạnh mẽ ! Đừng quên chia sẻ thêm những bài thơ mệt mỏi bế tắc để tìm cảm xúc cho riêng mình nhé !

Thơ Hay - Tags: ,
Sitemap | Mail